Chương 74: Đòn chí mạng

[Dịch] Ta Là Trù Thần, Cả Tông Môn Đều Thèm Đến Phát Khóc

Cửu Ngữ

8.260 chữ

14-08-2026

Thời gian đã ấn định, Hồng Tôn cũng không lấy cớ này để bày trò gì thêm, ngay trong ngày bèn ban lệnh xuống.

Ba ngày sau, toàn bộ đệ tử Thần Kiếm phong lên đường đến Cận Hải doanh địa, chuẩn bị bàn giao nhiệm vụ với Ngọc Nữ phong.

Đối với việc này, chúng đệ tử tỏ ra rất bình tĩnh, không hề kinh ngạc, những thứ cần chuẩn bị cũng đã sẵn sàng.

Trong động phủ, Hồng Tôn và Thanh Thạch ngồi đối diện nhau.

"Ngươi nói xem, tiểu tử Trường Thanh lúc này nhất quyết không chịu ở lại, lẽ nào thật sự phải trói gô nó lại sao?"

Mấy ngày nay, bất kể là Hồng Tôn hay Thanh Thạch đều dốc hết sức khuyên nhủ Diệp Trường Thanh, nhưng tiểu tử này cứ cứng đầu cứng cổ, chẳng chịu thông suốt.

Việc này khiến cả hai đau đầu không thôi.

Thời gian chẳng còn nhiều, Hồng Tôn cũng bị dồn vào thế hết cách, nghe Thanh Thạch nói vậy bèn nghiến răng bảo:

"Cứ khống chế người trước rồi tính sau."

Tuy không biết vì sao tiểu tử này lại cứng đầu đòi đến Cận Hải doanh địa bằng được, nhưng lão già ta đây lẽ nào lại hại ngươi sao? Ở lại tông môn chẳng tốt hơn đến cái Cận Hải doanh địa kia gấp vạn lần à?

Nghe vậy, Thanh Thạch cũng gật đầu, dù thế nào thì tiểu tử Trường Thanh cũng tuyệt đối không thể rời đi.

Sau khi xác nhận không còn sơ sót gì, Thanh Thạch mới rời đi, trở về nơi ở của mình.

Nhìn thấy Vương Dao đang tu luyện trong viện, Thanh Thạch mỉm cười hỏi:

"Thế nào, đã chuẩn bị xong cả chưa?"

Ý hỏi về việc đến Cận Hải doanh địa. Nghe vậy, Vương Dao cười gật đầu:

"Đồ nhi đã chuẩn bị xong từ lâu rồi, sư phụ cứ yên tâm."

"Ừm, vậy thì tốt. Nhớ kỹ, đến Cận Hải doanh địa nhất định phải nghe lời các sư huynh sư tỷ, đừng có tự ý hành động."

Thanh Thạch vẫn còn đang ân cần quan tâm tiểu Vương Dao, nào đâu ngờ rằng, nha đầu ngoan ngoãn ngày nào giờ đã dần thay đổi.

Nàng — người trước đây chưa bao giờ giấu giếm sư phụ chuyện gì, lúc này đã từng bước dấn thân vào con đường của một nghịch đồ.

Đơn cử như chuyện của Diệp Trường Thanh, Vương Dao chưa từng tiết lộ với sư phụ dù chỉ nửa lời, khiến Thanh Thạch tới tận bây giờ vẫn không hề hay biết đám đệ tử đã nắm rõ mười mươi kế hoạch của hắn và Hồng Tôn.

Không những thế, có rất nhiều tình báo lại chính do Vương Dao thăm dò được từ chỗ Thanh Thạch.

Suy cho cùng vẫn là do không hề phòng bị. Thật đúng là tình cha như núi lở, mà chiếc áo bông nhỏ này cũng bị lọt gió mất rồi.

Cho nên lúc này, bọn người Vương Dao đối với kế hoạch của Thanh Thạch và Hồng Tôn tuy không dám nói là rõ như lòng bàn tay, nhưng cũng rành rọt từng li từng tí.

Sau một hồi ân cần dặn dò, Thanh Thạch trở về phòng. Nhìn theo bóng lưng cao lớn của sư phụ, Vương Dao thầm nhủ trong lòng:

"Sư phụ, đồ nhi cũng là bất đắc dĩ, không có Trường Thanh sư đệ, đồ nhi thật sự sống không nổi đâu."

Mỗi bên đều có tính toán riêng. Cứ như vậy, thời gian ba ngày trôi qua trong chớp mắt.

Buổi tối ngay trước ngày xuất phát, sau khi dùng xong bữa tối, các đệ tử vừa rời đi thì Hồng Tôn và Thanh Thạch đột nhiên quay trở lại.

"Tiểu tử Trường Thanh."

"Phong chủ? Đại trưởng lão?"

"Ngày mai phải xuất phát rồi, giờ cũng không có thời gian giải thích với ngươi, hôm nay ngươi cứ qua chỗ ta ở tạm một đêm đã."

Nói đoạn, chẳng đợi Diệp Trường Thanh kịp cất lời, lão đã xách bổng hắn bay thẳng về phía đỉnh núi, đi cùng còn có cả Tiểu Bạch.

Cái con hàng này lại càng vô dụng, chỉ cần Hồng Tôn lườm một cái là lập tức lạch bạch ngoan ngoãn đi theo.

Diệp Trường Thanh ngược lại hoàn toàn không giãy giụa. Nguyên nhân ư? Trước đó Từ Kiệt đã từng tìm tới hắn, dặn hắn cứ ngoan ngoãn đi theo Hồng Tôn là được.

Quái lạ thật đấy, sao huynh lại biết phong chủ sẽ đưa ta về động phủ cơ chứ?Hai thầy trò nhà này dạo gần đây cứ giằng co qua lại, tung chiêu lắt léo, gộp lại chắc phải đến tám trăm cái mưu mô. Kẻ này vừa đi người kia đã tới, mẹ nó chứ, sắp diễn thành một vở Vô Gián Đạo đến nơi rồi.

Ban đầu Diệp Trường Thanh còn tò mò hỏi han vài câu, nhưng về sau đành bỏ cuộc luôn. Ta buông xuôi rồi, hai thầy trò các người muốn làm gì thì làm.

Đối mặt với đám người toàn tâm cơ tính toán này, Diệp Trường Thanh thực sự cảm thấy mệt mỏi.

Chẳng mấy chốc đã tới động phủ của Hồng Tôn, xem ra lão đã sớm chuẩn bị sẵn phòng ốc cho hắn.

"Trường Thanh tiểu tử, ngươi cứ ở tạm đây vài ngày đi."

"Vâng, phong chủ."

"Ừm."

Thấy Diệp Trường Thanh ngoan ngoãn như vậy, Hồng Tôn hài lòng gật đầu. Lão cũng chẳng sợ hắn lén lút trốn đi, bởi vì động phủ này có trận pháp bảo vệ, hắn căn bản không thể nào ra ngoài được.

Khắp cả Thần Kiếm phong, ngoại trừ bản thân lão ra, cũng chỉ có vài đệ tử như Triệu Chính Bình, Liễu Sương, Từ Kiệt là biết cách đóng mở trận pháp mà thôi.

Sáng sớm hôm sau, ba chiếc tinh hạm khổng lồ từ từ đáp xuống Thần Kiếm phong.

Giống như linh chu, tinh hạm cũng là một loại pháp khí phi hành, nhưng kích thước lớn hơn rất nhiều, giá cả lại càng thêm đắt đỏ.

Ba chiếc tinh hạm này, mỗi chiếc đều dài tới hàng trăm mét, thừa sức chứa cả vạn đệ tử Thần Kiếm phong.

Tinh hạm vừa xuất hiện, chúng đệ tử Thần Kiếm phong liền nối đuôi nhau bước lên.

Các vị trưởng lão và chấp sự đứng sang một bên để điều hành, chỉ huy.

Mọi việc đều diễn ra đúng như dự tính của Hồng Tôn, lúc này Diệp Trường Thanh vẫn đang ngoan ngoãn ở trong động phủ của lão.

Thế nhưng đúng lúc này, Thạch Tùng lại dẫn theo một đám người của chấp pháp đường kéo tới. Thấy cảnh đó, Hồng Tôn hơi ngẩn người, nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ bình thường, chủ động tiến lên đón lời:

"Nhị sư huynh, huynh đang..."

"Ồ, không có gì, đệ tử Thần Kiếm phong của sư đệ sắp đến Cận Hải doanh địa, ta dẫn thuộc hạ tới đưa tiễn một đoạn."

Đưa tiễn? Lời này đến quỷ cũng chẳng thèm tin! Mẹ nó, làm quái gì có ai dẫn toàn bộ người của chấp pháp đường đến đưa tiễn cơ chứ?

Hơn nữa, lão tiễn thì cứ tiễn, cớ sao lại còn phải lục soát từng căn phòng một? Rõ ràng là sợ ta giấu người mà.

Chỉ lạ một điều, sao cái lão già này lại đoán được ta giấu người nhỉ?

Trong lòng tuy thắc mắc, nhưng lão cũng chẳng hề e ngại. Tiểu tử Trường Thanh đang ở trong động phủ của ta, chấp pháp đường các ngươi lẽ nào lại dám lục soát cả động phủ của phong chủ chắc?

Ôm sự tự tin ngút ngàn, lão thầm nghĩ, hôm nay dù Thạch Tùng có xới tung cả Thần Kiếm phong này lên, cũng tuyệt đối không thể tìm thấy tiểu tử Trường Thanh.

Hai lão già mỗi người ôm một bụng quỷ kế mỉm cười trò chuyện với nhau, đám người bên dưới thì cứ theo đúng trình tự mà làm, ai nấy thi hành mệnh lệnh của riêng mình.

Đệ tử Thần Kiếm phong lên hạm chuẩn bị xuất phát, người của chấp pháp đường thì ráo riết lục soát để phòng ngừa Thần Kiếm phong giấu người.

Thấy vẻ mặt Hồng Tôn thản nhiên tự nhược, sự cảnh giác trong lòng Thạch Tùng cũng dần vơi đi. Xem ra chắc là không giấu người rồi, do bản thân lão đã lo xa quá thôi.

Nghĩ vậy, nụ cười trên mặt lão không khỏi tươi tắn thêm vài phần, xem ra mình đã trách nhầm sư đệ rồi.

Nhận ra sự thay đổi trên nét mặt Thạch Tùng, Hồng Tôn cũng đắc ý thầm nghĩ: Còn đòi lục soát người của ta sao? Hừ, nực cười, người mà Hồng Tôn ta đã muốn giấu, thì có là Thiên vương lão tử giáng trần cũng đừng hòng tìm ra.

Ngay khi cả hai người đồng thời thở phào nhẹ nhõm, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói:

"Sư phụ, thì ra Trường Thanh sư đệ ở chỗ người à, hèn chi đồ nhi tìm khắp nơi mà chẳng thấy đâu."

Lời này vừa thốt ra, nụ cười của Thạch Tùng cứng đờ, đứng chết trân tại chỗ. Nụ cười của Hồng Tôn cứng đờ, đứng chết trân tại chỗ. Nụ cười của Thanh Thạch cũng cứng đờ, đứng chết trân tại chỗ.

Cả ba người đều ngơ ngác quay đầu lại, chỉ thấy Từ Kiệt đang dẫn theo Diệp Trường Thanh và Tiểu Bạch, vừa vặn bước ra từ trong động phủ của Hồng Tôn.Không gian nháy mắt chìm vào tĩnh lặng, bầu không khí trở nên có phần gượng gạo.

Trong phút chốc, cả người Hồng Tôn như tê dại. Tính tận ngàn mưu vạn kế, lão làm sao ngờ được đồ đệ dưới trướng, kẻ thân cận nhất bên cạnh, lại nhảy ra đâm sau lưng mình một vố như vậy.

Kéo theo ngay sau đó là cơn phẫn nộ tột cùng, ánh mắt muốn chém người kia căn bản không thể nào che giấu nổi.

Đối mặt với ánh mắt tử thần của Hồng Tôn, Từ Kiệt cũng toát mồ hôi lạnh, ánh mắt này của sư phụ thật sự đáng sợ quá đi mất.

Nhưng vì miếng ăn, Từ Kiệt vẫn cắn răng liều mạng, cố tỏ ra trấn định, nặn ra một nụ cười gượng gạo nói:

"Hóa ra Nhị trưởng lão cũng ở đây, đệ tử không làm phiền hai vị nữa, đệ tử xin phép đưa Trường Thanh sư đệ lên hạm trước đây."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!